文笔网

酬裴员外以诗代书

· 高适浏览 1

shǎoshífānghàodàngyóuchénāi

tuōlüèshēnwàishìjiāoyóutiānxiàcái

dānchēyànzhàoxīnyōuzāi

níngzhīróngjiānzhǎnpíngshēng怀huái

qiěxīnqīnglùngāoyángtuí

shījiéshíguǎnzòngjiǔyànwángtái

běiwàngshāchuímàntiānxuěáiái

línbiānlüèlǎnkōngpéihuí

suǒliánfānjiàncāi

jīngqīngsuǒbēishìqínhuí

ránnuòduōgōngzhōngchénghuòtāi

jūncóngměikǒngliúniáncuī

lǎoshǐwàngxínghái

xiōngzhēnèrshēngmíngliánpéi

wèijiāngxīngbiànzéichénhòutiānzāi

fànlóngshānchéngjīngwéi

qiānguānzhewànxìngbēiāi

zhūguǐshéndòngānliútiānkāi

bēnzǒufēngchénshūzhíyúnléi

yōngmáochūhuáidiànzhēngchǔcái

shìdāngjiǎnjīngyǒngjiédài

xiǎorénrénchánchénghuī

làiyuèmíngzhào耀yàogāi

liúluòyánggōngzhānwéihāolái

shìshísǎofēnjìnshàngwèijiānkuí

bèilièchángwéishīlǎojiāngguāi

guījūnfēnghuǒsànzhēngzhuīmái

chánluòkōngshēnglíngbēisāi

guāntóucǎomǎngchíjiānghuái

dēngdùnwǎnxiàhuángxiāngdèngwēi

chéngchíxiāotiáogèngbēngcuī

zònghéngjīngcóngdànjiànduī

xíngrénxuèzhànduōqīngtái

suìchúpéngménshǒuyīnzhāojiē

ángyǎngyuānxiànxīnyánméi

chuányuǎnfānyōunánpái

rénfēnzhēngsòngshuìshān

suǒzàidiàncéngshìchái

cóngbàilángguānliè宿huàntiānjiē

néng访fǎngxiáhuánqióngguī

jīnběngāojiàxūnchízhōngxié

lǎngyǒnglínqīngqiūliángfēngxiàtínghuái

kòudàojiānchēngmíngxié

xīnsuānchénhóulěitànyīngbēi

báifēnshǒuqīngchūnzàilái

kànzhōngsànlùnchóutàichángzhāi

chóuzèngwèiěrchánghuánhāi

关于作者 · 高适

高适,字达夫,渤海蓚人。举有道科,释褐封丘尉,不得志,去游河右。哥舒翰表为左骁卫兵曹、掌书记,进左拾遗,转监察御史。潼关失守,适奔赴行在,擢谏议大夫,节度淮南。李辅国谮之,左授太子少詹事,出为蜀、彭二州刺史。进成都尹、劒南西川节度使。召为刑部侍郎,转散骑常侍,封渤海县侯。永泰二年卒,赠礼部尚书,谥曰忠。适喜功名,尚节义,年过五十,始学为诗。以气质自高,每吟一篇,已为好事者传诵。开、宝以来,诗人之达者,惟适而已。集二卷,今编四卷。

相关诗词