文笔网

此日足可惜赠张籍

· 韩愈浏览 1

jiǔcháng

shèjiǔxiānggòngfēnguāng

niànwèizhīmèngjūnnánfāng

jīnyǒusuǒyányǒuwénzhāng

míngshǔxiāngwǎngxíng

zhījiànbǎiduānzàizhōngcháng

wéishíyuèdōngzhāozàifáng

chígōngshì退tuìwénshìchéng

mìngchēzǎizhīzhìyǐnzuòzhōngtáng

kāi怀huáitīngshuōwǎngwǎngsuǒwàng

kǒngqiūyuǎnrénjiǔhuāng

fēnfēnbǎijiāguǐguàixiāngchāng

chánglǎoshǒusuǒwénhòushēngwèicháng

shǎozhīchéngnánchúncuìwáng

zhíyuányǒugēnwèicháng

liúzhīqiǎnguǎnzhìchéng西páng

suìshíwèiyúnhàohàoguānjiāng

zhòngzhǐzhīxiàowèizhīmíng

értóngwèiléidiànbiējīngguāng

zhōujiājìnshìxuǎnshìmiùsuǒdāng

chíduìzhāngwěihuáng

xiānggōngzhāogōng鹿míng

zhōngquèxiāngbàisòngtíng

zhīliúshèngmíng

qièqiètànliàngzhīyǒusuǒchéng

rénshìānhéngyǎnlìngshāng

wéngāozhèngcóngxiānggōngsàng

āiqíngféngchǎnghuǎngnánwèishuāng

宿yǎnshī西zhǎnzhuǎnzàichuáng

wénbiànzhōuluànràoxíngpánghuáng

shíliúcāngjiāng

xiāngjiànlíngluògānsuǒdīng

jiāoérwèijuéniànzhīnéngwàng

zàisuǒěrruòwénshēng

zhōngānfǎngèng

éyǒudōngláishuōjiāmiǎnyāng

chéngchuánxiàbiànshuǐdōngpéngchéng

cóngsàngzhāozhìluòhuánzǒutíng

jiǎdàojīngméngjīnchūxíngjiàngāng

西jūnménléidiānqiějiāng

zhǔrényuànshǎoliúyánchénshāng

bēijiàngǎnxīnkuáng

yǐnshízhīwèizhúhōnghōng

píngmíngtuōshēnjuéruòjīngxiáng

huánghūnshuǐguòzhōuháng

hàojiǔnǎizhìshíhuáng

zhōngliúshàngtāntānshāshuǐxiáng

jīngànxīng宿zhēngfānmáng

yuánzhúmíngzuǒyòutóng

jiǎshíménlínquánkuīdòulóng

dōngnánchūchénbēipíngmángmáng

dàobiāncǎohuāhóngxiāngáng

bǎiféngrénjiǎojiǎoxióngzhìmíng

xíngxíngèryuènǎinánjiāng

xiàànshàngchuánbàixiōng

shuíyúnjīngjiānnánbǎikǒuyāoshāng

shènányánggōngzháisuīshuǐyáng

qièzhōngyǒuàngzhōngyǒuliáng

ménshūshǐchuāngliáng

niànláiyóuzhīqíng

biéwèiwèijiǔxīnduōsuǒjīng

duìshíměibǎogòngyánjuàntīng

liányánsānshíchénzuògèng

yǒuèrsānhuànyóuzài西jīng

dōngkuīxuéáoguāntāojiāng

xiāotiáoqiānwànhuìānféng

huáizhīshuǐshūshūchǔshānzhícóngcóng

yòushè怀huáiyānsuǒqióng

nánérzàizhuàngbǎisuìfēngkuáng

gāojuéshàngqiúwèishǒuxiāng

关于作者 · 韩愈

韩愈,字退之,南阳人。少孤,刻苦为学,尽通六经百家。贞元八年,擢进士第,才高,又好直言,累被黜贬。初为监察御史,上疏极论时事,贬阳山令。元和中,再为博士,改比部郎中、史馆修撰,转考功、知制诰,进中书舍人,又改庶子。裴度讨淮西,请为行军司马,以功迁刑部侍郎。谏迎佛骨,谪刺史潮州,移袁州。穆宗即位,召拜国子祭酒、兵部侍郎。使王廷凑,归,转吏部。为时宰所搆,罢为兵部侍郎,寻复吏部。卒,赠礼部尚书,谥曰文。愈自比孟轲,辟佛老异端,笃旧恤孤,好诱进后学,以之成名者甚众。文自魏晋来,拘偶对,体日衰,至愈,一返之古。而为诗豪放,不避麤险,格之变亦自愈始焉。集四十卷,内诗十卷,外集遗文十卷,内诗十八篇,今合编为十卷。

相关诗词