文笔网

昌谷诗

· 李贺浏览 1

chāngyuèdàoqīngmǎnpíngshuǐ

yáoluánxiāngdiétuí绿chóuduò

guāngjiéqiūliángkuàngchuīmèi

zhúxiāngmǎnfěnjiéshēngcuì

cǎochuíhènbìnguāngyōulèi

céngwéilàndòngfāngjìnglǎohóngzuì

zǎnchóngsōuliǔchánmínggāosuì

dàiwěihuángjiāoxiá

shíqiánchàjièhòujiēpán

tàishāhǎopíngbáiyìnqīng

wǎnlínáoyóushòumíngdānzhì

liáoliáo湿shīshēngyànyuánjīngjiàn

huǎnzhēnshénéhuìhuā

táiyíngjiànshānshíchuíchēng

xiǎobǎiyǎnchóngshànféisōngdānsuǐ

míngliúzǒuxiǎngyùnlǒngqiūtuōguāngsuì

yīngchàngmǐnxuánchǔliànpèi

fēngmǎnxiàoyǎnpiányánshūzhuì

luàntiáobèngshílǐngjǐngxuāndǎo

jiǎosàohūnxīnyúnhuá

yànxiàguāngshāngfēngdàoqīng

gāomiánróngshāoguìtiān

miántánmèngzhēncuì

dàijiàluánlǎogōngjiāo

鸿hónglóngshùlíngxiǎngchénliáng

yīnténgshùzhūjiànlóngzhàngzhùxiāomèi

jǐntiēhuāchēngxiāngqīnshìcánguì

chénzàicǎichángyún

zhēnrǎngxiùduànfēng

línxiōngxiāngchǔbìngxié

táishírénhuìguànjiǎozhīmiǎnchǐ

xiànshěngxíngguāngòu

zhúsǒutiānduòjiǎnshíyǐngōuěr

wānzhuǎnshuǐdàijiāoqīngshǔzhǐ

cénguānghuàngjīnjǐngfánshì

quánzūntáozǎijiǔyuèméixièláng

dīngdīngyōuzhōngyuǎnjiǎojiǎodānfēizhì

xiá𪩘yīncuóéwēiliūtīngzhēng

dànéliúpíngbáoyuèmiǎoyīncuì

liángguāngjiànànkuòjìnshānzhōng

tóngxiàxiāowǎngshuāngqínsǒngyānchì

tánjìnghuájiāoxiánzhūyǎn

fēngtóngyáoxiáyíngxīngjǐnchéng使shǐ

liǔzhuìchángpiǎodàihuángdiàoduǎnchuī

shígēnyuán绿xiǎnsǔnchōudān

piāoxuánnòngtiānyǐngguìyún

chóuyuèwēizhànghóngjuànyúnxiāngmàn

mángmàipíngbǎijǐngxiánchénglièqiān

chéngrénhǎoxuéchī

关于作者 · 李贺

李贺,字长吉,系出郑王后。七岁能辞章,韩愈、皇甫湜始闻未信,过其家,使贺赋诗,援笔輙就,自目曰《高轩过》,二人大惊,自是有名。贺每旦日出,骑弱马,从小奚奴,背古锦囊,遇所得,书投囊中,及暮归,足成之,率为常。以父名晋肃,不肯举进士。诗尚奇诡,绝去畦径,当时无能效者。乐府数十篇,云韶诸工皆合之弦管,仕为协律郎,卒年二十七。诗四卷,外集一卷,今编诗五卷。

相关诗词