文笔网

和郑拾遗秋日感事一百韵

· 韦庄浏览 1

huòluàntiānxīnyànliúshāng

yǒujiāpāoshàngguózuìzhéxiáfāng

jiāngyuèyángfānfànxiāng

shínánzhùgǎnshìhuícháng

dàoxiāoyāoxīng耀yàománg

zhōngyuánchūzòngliáoxiàguójìngtàntāng

dàosānqínbīngchánshuǐxiāng

zhànchénqīngfànquēpèiyuǎnxúnliáng

xiūwéndàiéchéngjiǎngchǎng

xióng涿zhuō鹿xiàngzǒukūnyáng

xīnzhàngōngégǎijiùzhuāng

dīnggōngzàinánshìnánwàng

fèngyǐnjīngēnbīnghuánqiáng

jiànsuīshìlěinéngfáng

huòmiàoshénxiáyuǎnqiáoyǎománg

chūshīwēihěnyáng

méihuàyóuchìjīncáiwèiyànhuáng

chénmíngtiěqióngshāng

jiànchǐtóngchānluànxuānxiù𩭪rǎng

dànwénzhēngjiànxuéchuíjiāng

quèyìnxīnzhuànlóngquánduóxiǎoshuāng

jūnwēidòunáowéiyáng

láotiānjuànníngliúniànguózhāng

xiùzhānghuàshòubǎoyuèhóngyāng

dànchúyāonínggěngguāng

xiǎoyānshēnghuǒchūnfāng

niǎoguàicháogōngshùjiāoshàngyuànqiáng

shèwēizhōngzàishìxiáng

léitíngshényuèmáng

gōnggāofēnjiéwèixiàchǐlóngxiāng

biànmìngdēngtánjiāngxúnfēngxìngwáng

zhìqiúzhuìdiǎnwèizhèntuígāng

hànxiándiāoèyúnzhùshuāng

bǎozhuāngjūnshèzhànpáoxiāng

bīngshūjiéshíwénwáng

rénxīnjīngxièzhìquètángláng

shànglüèxiántuīmiàoqiánfēngdāng

jīnguāngzhào耀yàozhícángáng

𫗧fēiwèishēhuáshìměixiáng

mínjiēshòujiǔduògēngsāng

fēihuángjīnxiāngchēcuìdiànzhuāng

zhēnluóshàncǎidòukuāngchuáng

yànxuānhuázhōnghuàliáng

yǒngchuánxìngníngfàntiānláng

wèijūnchúzàibàng

cuànshēnbǎoxiāngjiāng

guóyùnfāngxiǎntiānxīnliáng

jiǔliúsuīzànsānbǐngxiāngfáng

xiǎonièguāichánzhōngxīnghàocāng

yáogōngzuìfēiliáng

niànwéichénxīnhuáng

zhàocuīqīngsuǒshídàiwēiláng

dìngnánshūchénsuànshèngzāijiǎnliáng

huángēndàngdàngruìzhuǎnyángyáng

yǎnsuīfēiwǎnjiānnánbèicháng

shùntíngzhāojiànhàn殿diànshàngshūnáng

jiǎnzūnsānchǐqīngzhāokuāng

shìsuízuìshēnxiàojiēkuáng

cuànzhútóngtiānbǎozāojiànkāng

dàobēihǎishìjiāyuǎntiānhuáng

suìpínjīngqiūbìngfànzhāng

gānxièwèichéngkuāng

shǒudàocánshíkuìzāng

yīnniúchángzàiěrjìnshùqiánhuāng

niǔhènshānbǎn怀huáiguīhǎiháng

jiǎochuīhúnqiāoqiāoyǐnlèilànglàng

luànjuéqiánkūnzhǎipínzhīyuècháng

shìjiāngsuílièyuānxíng

bàoxīnhuíjiàréngwénjìnhuáng

wénfēngxiāojiàndùnhuàncháng

chóngkāiqīngjīnzàishèxiáng

hēitóumìngjuéchēngwěishàngyōufáng

bǎnshānfènghuáng

yuánhàohàojiànshǔqiāngqiāng

quècéngchuánqìngpēngshéyǒuyāng

[tāo]gōnghuījìnxiájiàncuìshénmáng

èèníngcánzhítángtángxièzhāng

xiǎofēngjiànyuèzhíwénchāng

guóshísuījiǔānbāngzhìcháng

liángjīn𬬻yuèměináncáng

běiwàngxīnpèi西guībiànshāng

suíjiāngyànxīnzhúsāi鸿hóngxiáng

wǎncuìlóngsāngxiáhuīguàzhútáng

chóuqiānyuètiánàiwànxiāng

bàndiàoqiánsuíqiáoshàngyuǎngāng

miánwǎn屿niǎoshàngyáng

jīngmèngyuánzhěnduōyínwèiláng

访fǎngsēnghóngbáiyúnfáng

fānwàiqīngfēnglǎozūnqiánfāng

dēngyíngěnggěngxiǎorángráng

guócánqīnggàiguībìngliáng

shēnsuīliúzhènxīnguòléitáng

zhíyǒuzhīshuízàijiāshānhuāng

hǎibiāndēngguìyānwàifànyúnqiáng

cháoshùqínyuèfēngliànqiāng

hánshēngchóutīngchǔkōngguǎnyànwénjiāng

wàngquēfēihuágàizhāozhèndāng

cánmiànyǒuguàngláng

huàbiéxīnchóngjiéshāngshílèipāng

zhùguīpéngdǎohòulúnzhàorùnqīngxiāng

关于作者 · 韦庄

韦庄:(836―910) 字端己,长安杜陵 (今西安) 人干进士,此前曾漫游各地。曾任校书郎、左补阙等职。后入蜀,为王建掌书记。王氏建立前蜀,他做过宰相。终于蜀。他的诗词都很著名,诗极富画意,词尤工。与温庭筠同为“花间”重要词人,有《浣花集》。--(约 836-910) 字端己,京兆杜凌 (今陕西西安东南) 人。干宁元年 (894) 进士,任校书郎。后仕蜀,官吏部侍郎兼平章事。在成都时,曾居杜甫草堂故址,故名其集曰《浣花集》。词与温庭筠齐名,称温、韦。然风格有别。韦能运密入疏,寓浓于淡,多用白描手法写闺情离愁和游乐生活,语言清丽。词存五十五首,在《花间集》、《尊前集》、《金奁集》中,今有王国维辑《浣花词》一卷。主要作品有:菩萨蛮(红楼别夜堪惆怅)菩萨蛮(人人尽说江南好)菩萨蛮(如今却忆江南乐)菩萨蛮(洛阳城里春光好)谒金门(春雨足)女冠子(四月十七)

相关诗词