文笔网

大宋中兴颂

· 周紫芝浏览 1

miǎnwéishèngsòngzàizhōng

fāngduōwàndiéxuè

chénchímóuxīngshī

jiāngchénchíbīngxiànróngjié

huángyuēliè

chìgāoyuè

shúxiūshīzhé

yīnlěiérjiànggānéryuè

guānguīshījiějiǎ

chūntiánxiāobīngzhùtiě

使shǐmìngjiāotōngxiāngwàngjué

àiliǎngzhāoqiánshīshèngshuō

zhāolíngzhīrénjiāyòuzhī

niànxīngshītángniè

yányíngtínggèng訿yuánmiè

pèijiànshúshújué

miàomóudìngqúnzhé

xiùshǒuyánchēngjuànshé

cǎocāngcāngshǐyǒuniè

jìnhuītāixiánguīyǎng

shàngménhuánwèigǒngliè

wǎnggǎnshànshīshǐzhìjūnjié

wànshǔjiānbàijūnquē

nǎimìngshūsūnzōumiánjué

sōujiǎngquējiūshè

huángxiàoshàngtiān

huòzhēnxiǎng

cuìnánxuánhóngluánbǐngshà

chángzhōngwénhuángqíngyǔnqiè

qíngyuè

huángzhīxiánzhìwǎngquē

jiāoyuánjiǎn

cāngqiánchénqiúshǐqiè

wéngàofēngjié

qìngzhāowángchūnzhèngyuè

huìshānwànjiāojiá

hànzhāozhūhóushìyuè

bīnghòngdòngshìxiāozhé

dòuchénjūnshì

yōngpànshìqiè

wéidàigǎopiánguānlèixiè

lùnxiùzhēngmáowěiwěi

nóngliúbīngbìngshēnghuó

mángmángqiānchénghāoshìméi

huángkǎiránqīngēnglǒngzhuì

gēnggēnzhīchēfēiyán

xuānzhīguǐmíngdàozhīzhé

shèngxīnkěndàosāntuīwèichuò

lǎoyuēguīgào

ěrjīngtúnyúnxuě

fángōngzǎishǐdié

yònggàoshénmíngbàokuí

zuògōngbèiquè

shòufèngmíngyīnduó

huángwēisuǒqínléidòngfēng

nánmiànchuízhuàngshì

yuēgāoyuēzhìgāo

cānglóngzhīquēshàngxīng

wànzhāncōngcōng

péngpénghǎicháohuìlái

tiānwànniánfēngxiáng

shúcāngshúbǐngshǐ

tiānyuēdōushìrènliáng

shèngyǒuzhìyánwéizhī

shìyòngzuògàowànguó

关于作者 · 周紫芝

--(1082-?) 字少隐,号竹坡居士。宣城 (今属安徽) 人。从李之仪、吕本中游。绍兴进士,曾任枢密院编修。出知建康府、兴国军。晚年屡以诗文谀颁秦桧、秦父子。著有《太仓米集》及《竹坡诗话》。词学晏几道,晚年除其丽,自成一格。有《竹坡词》传世。主要作品有:鹧鸪天(一点残红欲尽时)

相关诗词