组词
共收录 56 个词语
- dì lǐ xiān shēng [ dì lǐ xiān shēng ] 旧称以看风水为职业的人。
- dōng guō xiān sheng [ dōng guō xiān sheng ] 明马中锡 《中山狼传》中的人物。赵简子到中山地方打狼,为民除害。狼中箭逃跑,求救于东郭先生。东郭先生 千方百计地救了狼,结果几乎为狼所害。后借指那些对恶人讲仁慈的糊涂人。
- chán jiā èr xiān shēng [ chán jiā èr xiān shēng ] 方言。指头脑不清而言行多生枝节的人。
- gǔ xiān shēng [ gǔ xiān shēng ] 东汉 末有 老子 入夷狄为浮屠的传说,至《老子化胡经》、《西升经》等道经,益增附会,证成其说,谓 老子 西游化胡成佛,并以佛为其弟子,自号为“古先生”。后世因以“古先生”借称佛及佛像。
- dāo bǐ xiān shēng [ dāo bǐ xiān shēng ] 即刀笔讼师。
- jiā huǒ xiān shēng[ jiā huǒ xiān shēng ] 宋代学者郑樵居夹漷山﹐人称夹漷先生。
- jìng jié xiān shēng [ jìng jié xiān shēng ] 见“靖节征士”。
- fēng shuǐ xiān shēng [ fēng shuǐ xiān shēng ] 用泥土占卜的人。
- kàn zhàng xiān shēng [ kàn zhàng xiān shēng ] 旧时替企业或有钱人家管理收支账目的人。又称管账先生、账房先生。段荃法《凌红蝶》:“子房 年四十有余,也是个老富裕中农。旧社会,在城市布店里当过看账先生。”
- gōng fēi xiān shēng [ gōng fēi xiān shēng ] 宋 刘攽 别号。
- jìn shēn xiān shēng [ jìn shēn xiān shēng ] 古代服儒服的读书人。
- dōng hōng xiān shēng [ dōng hōng xiān shēng ] 指昏庸浅陋的知识分子。
- fǔ lǐ xiān shēng [ fǔ lǐ xiān shēng ] 唐 文学家 陆龟蒙 之号。
- gōng shì xiān shēng [ gōng shì xiān shēng ] 宋 刘敞 的别号。
- lǎo xiān shēng [ lǎo xiān shēng ] 1.对年高望重者的敬称。《史记·屈原贾生列传》:“是时 谊 年二十余,最为少。每诏令议下,诸老先生不能言,贾生 尽为之对,人人各如其意所欲出。”清 孔尚任《桃花扇·哄丁》:“我说的是那没体面的相公们,老…
- jiǎo lǐ xiān shēng [ jiǎo lǐ xiān shēng ] 汉 朝隐士四皓之一。
- hé dōng xiān shēng jí[ hé dōng xiān shēng jí ] 别集名。唐代柳宗元著,刘禹锡编。宋人有各种注本。明代蒋之翘辑注《柳河东集》,评注较详。
- jiǎo xiān shēng [ jiǎo xiān shēng ] 旧时女性泄欲器具。
- liù xiān shēng [ liù xiān shēng ] 指 宋 代 周敦颐、程颢、程颐、张载、邵雍、司马光。也指 周敦颐、张载、程颢、程颐、张栻、朱熹 等六人。
- liù yī xiān shēng [ liù yī xiān shēng ] 对 六一居士 的敬称。
- lú xiān shēng [ lú xiān shēng ] 炉甘石的别名。见 明 李时珍《本草纲目·金石三·炉甘石》。
- mén guǎn xiān shēng [ mén guǎn xiān shēng ] 1.门客,食客。 2.塾师。
- nán guō xiān shēng [ nán guō xiān shēng ] 比喻无才而占据其位的人。
- nán jiàn sān xiān shēng [ nán jiàn sān xiān shēng ] 指 宋 杨时、罗从彦、李侗。三人皆 南剑 人,相师承,攻二 程 之学,故称。
- qǔ xiān shēng [ qǔ xiān shēng ] 指酒。
- nán yuán shí xiān shēng [ nán yuán shí xiān shēng ] 南园 即 抗风轩,在 广州 城东南 大忠祠 侧。明 初,孙蕡、王佐、黄哲、李德、赵介 结社唱酬于此,称 南园 五子。写诗力去 宋 元 风习,以上追三 唐 为旨归,嘉靖 年间,欧大任、梁…
- què lǎo xiān shēng [ què lǎo xiān shēng ] 亦作“却老先生”。镊子的戏称。唐 冯贽《云仙杂记》卷四:“王僧虔 晚年恶白发。一日对客,左右进铜镊。僧虔 曰:‘却老先生至矣,庶几乎?’”
- rùn sè xiān shēng [ rùn sè xiān shēng ] 砚的别称。
- sān duì miàn xiān shēng [ sān duì miàn xiān shēng ] 说客。
- lù lǐ xiān shēng[ lù lǐ xiān shēng ] 汉初隐士。商山四皓之一。《汉书.张良传》"顾上有所不能致者四人"唐颜师古注"四人,谓园公﹑绮里季﹑夏黄公﹑甪里先生,所谓商山四皓也。"明胡侍《真珠船.古人名字人少知者》"甪里先生姓周,名术,字元道。…