组词
共收录 27.9万 个词语
- cóng shēng [ cóng shēng ] 1.谓随声附和。 2.古代指五音中的宫、商、角三声。
- cóng shēng [ cóng shēng ] 堂姐妹的儿子。
- cóng shéng [ cóng shéng ] 1.依照绳墨取直。 2.比喻匡正君失。 3.指笔直之木。比喻有用之材。
- cóng shěng fú [ cóng shěng fú ] 公服。《朱子全书·礼四》:“隋炀帝 时,始令百官戎服,唐 人谓之便服,又谓之从省服,乃今之公服也。”《资治通鉴·陈宣帝太建十二年》“有大事,与公服间服之”元 胡三省 注:“《五代志》:后周 之制,诸命秩之…
- cóng shī [ cóng shī ] 跟从师父(学习):~学艺。
- cóng shí [ cóng shí ] 顺从时宜;顺从时令。《左传·僖公二十年》:“二十年春,新作南门。书,不时也。凡启塞,从时。”孔颖达 疏:“启塞之事,犹得从宜而修之。”《左传·昭公七年》:“故政不可不慎也。务三而已,一曰择人,二曰因民,三曰从时。”…
- cóng shí [ cóng shí ] 按真实情况;如实:~回答。
- cóng shí [ cóng shí ] cóng shí,配享。
- cóng shǐ [ cóng shǐ ] 即从吏。《史记·袁盎晁错列传》:“臣故为从史盗君侍儿者。”《汉书·儿宽传》:“时 张汤 为廷尉,廷尉府尽用文史法律之吏,而 宽 以儒生在其间,见谓不习事,不署曹,除为从史,之 北地 视畜数年。”颜师古 注:“从史者…
- cóng shǐ [ cóng shǐ ] 1.指役使人员;随从。《后汉书·皇后纪下·桓帝邓皇后》:“帝多内幸,博采宫女至五六千人,及駈役从使,复兼倍于此。”元 张国宾《薛仁贵》第三折:“一从使都是浑身绣织,一将军怎倒着缟素裳衣?” 2.随从出使。宋 周煇《…
- cóng shì [ cóng shì ] 谓顺从时俗。
- cóng shì [ cóng shì ] 做官。
- cóng shì [ cóng shì ] 1.投身到(事业中去):~教育工作。~文艺创作。 2.(按某种办法)处理:军法~。
- cóng shì shān [ cóng shì shān ] 指军服。
- cóng shì [ cóng shì ] 赴试;参加考试。
- cóng shì [ cóng shì ] 犹从此。
- cóng shì [ cóng shì ] 犹言顺心适意,随遇而安。
- cóng shū [ cóng shū ] 堂房叔父。
- cóng shùn [ cóng shùn ] 1.随顺;顺从。 2.谓文字流畅通顺。
- cóng sī [ cóng sī ] 犹徇私。
- cóng sǐ [ cóng sǐ ] 1.杀人以殉;陪葬。《史记·秦本纪》:“二十年, 武公 卒,葬 雍 平阳 。初以人从死,从死者六十六人。”《诗·秦风·黄鸟序》:“《黄鸟》,哀三良也。国人刺 穆公 以人从死,而作是诗也。”《汉书·赵敬肃王刘彭祖传》:…
- cóng sì [ cóng sì ] 1.犹配享,附祭。《新唐书·礼乐志五》:“ 永徽 中,复以 周公 为先圣, 孔子 为先师, 颜回 、 左丘明 以降皆从祀。”《元史·祭祀志五》:“ 皇庆 二年六月,以 许衡 从祀,又以先儒 周敦颐 、 程颢 、 程颐…
- cóng sì [ cóng sì ] 放纵恣肆。
- cóng sòng [ cóng sòng ] 从容不迫。颂,“容”的古字。
- cóng sú [ cóng sú ] 1.按照风俗习惯;遵循通常做法:~办理。~就简。 2.指顺从时俗:~浮沉。
- cóng sù [ cóng sù ] 抓紧时间;赶紧(做某事):~处理。~进行。存货不多,欲购~。
- cóng suí [ cóng suí ] 随从。
- cóng sūn [ cóng sūn ] 兄弟的孙子。
- cóng sūn shēng [ cóng sūn shēng ] 姐妹的孙子。《左传·哀公二十五年》:“其弟 期,大叔疾 之从孙甥也。”杜预 注:“姊妹之孙为从孙甥。”孔颖达 疏:“男子谓兄弟之孙为从孙,故谓姊妹之孙为从孙甥。”
- cóng táng [ cóng táng ] 堂房。