组词
共收录 27.9万 个词语
- chéng nián gǔ dài [ chéng nián gǔ dài ] 犹言长期以来。
- chéng nián lěi yuè [ chéng nián lěi yuè ] 形容历时长久:他~在田里劳作,非常辛苦。
- dǐng chāng [ dǐng chāng ] 盛大;昌盛。
- dǐng chàng [ dǐng chàng ] 古代祭祀时的用物,故亦借指祭祀。
- dǐng chén [ dǐng chén ] 重臣;大臣。
- dǐng chēng [ dǐng chēng ] 鼎和铛。泛指煮器。
- dǐng chēng ěr [ dǐng chēng ěr ] 宋 邵伯温《闻见前录》卷一:“御史中丞 雷德骧 劾奏 普 强占市人第宅,聚敛财贿,上怒叱之曰:‘鼎铛尚有耳,汝不闻 赵普 吾之社稷臣乎?’”后以“鼎铛耳”为责人有耳不闻的典实。清 赵翼《大柳驿相传为赵韩王…
- dǐng chēng yù shí [ dǐng chēng yù shí ] 视鼎如铛,视玉如石。形容生活极端奢侈。
- dǐng chéng [ dǐng chéng ] 见“鼎成龙去”。
- dǐng chéng lóng qù [ dǐng chéng lóng qù ] 指帝王去世。
- dǐng chéng lóng shēng [ dǐng chéng lóng shēng ] 指帝王去世。同“鼎成龙去”。
- dǐng chū [ dǐng chū ] 谓相继成名于世。元 刘祁《归潜志》卷八:“赵闲闲 晚年,诗多法 唐 人 李 杜 诸公,然未尝语于人。已而 麻知几、李长源、元裕之 辈鼎出,故后进作诗者争以 唐 人为法。”
- dǐng cì [ dǐng cì ] 极厚的赐予。旧时书信中的敬辞。
- dǐng dǐng [ dǐng dǐng ] 盛大:~ 大名。
- dǐng dǐng dà míng [ dǐng dǐng dà míng ] 形容名气很大。
- dǐng dǐng yǒu míng [ dǐng dǐng yǒu míng ] 鼎鼎:盛大的样子。非常有名。
- dǐng dìng [ dǐng dìng ] 犹建国。
- dǐng é [ dǐng é ] 管烹调的女子。唐 沉亚之《梦游仙赋》:“鼎娥司味和苦酸,羸吹既调戞湘弦。”明 王志坚《表异录·饮食》:“文昌 有老婢名 膳祖,四十年阅百婢,仅九婢可嗣法,沉亚之 谓之鼎娥,王续 谓之灶妾。”
- dǐng ěr [ dǐng ěr ] 1.鼎上两耳。 2.《书序》:“高宗祭成汤,有飞雉升鼎耳而雊。”孔颖达疏:“高宗祭其太祖成汤于肜祭之日,有飞雉来升祭之鼎而雊鸣,其臣祖己以为王有失德而致此祥,遂以道义训王,劝王改修德政。”后以“鼎耳”为劝王修德政的典…
- dǐng fá [ dǐng fá ] 显赫之门第。
- dǐng fèi [ dǐng fèi ] 鼎里的水沸腾 起来。形容人声喧嚣嘈杂。也比喻局势动荡。《三国志蜀书谯周传》:“既非秦末鼎沸之时,实有六国并据之势。” 例:人声~。四海~。
- dǐng fēn [ dǐng fēn ] 犹鼎足三分。
- dǐng fēn sān zú [ dǐng fēn sān zú ] 比喻三方分立,互相抗衡。同“鼎足三分”。
- dǐng fú [ dǐng fú ] 鼎隐没不见。北魏 郦道元《水经注·泗水》:“周显王 四十二年,九鼎沦没 泗 渊。秦始皇 时,而鼎见于斯水。始皇 自以德合 三代,大喜,使数千人没水求之,不得,所谓鼎伏也。”
- dǐng fǔ [ dǐng fǔ ] 即鼎锅。
- dǐng fǔ [ dǐng fǔ ] 1.执政的大臣。一般指宰相。《后汉书·朱浮传》:“即位以来,不用旧典,信刺举之官,黜鼎辅之任。”《宋书·五行志四》:“是时 贾后 陷害鼎辅,宠树私戚。”《续资治通鉴·宋仁宗庆历五年》:“衍(杜衍)罢为尚书左丞,知 兖…
- dǐng fù [ dǐng fù ] 正当壮年。《新唐书·张濬传》:“陛下春秋鼎富,天资英特,内偪宦臣,外迫彊臣,故不能安。此臣所以痛心而泣血也。”
- dǐng fù [ dǐng fù ] 见“鼎折覆𫗧”。
- dǐng gé [ dǐng gé ] 鼎新革故(采取新的,去掉旧的)。旧多指改朝换代。
- dǐng gé [ dǐng gé ] 鼎与鬲。泛指煮器。