组词
共收录 27.9万 个词语
- chéng qián [ chéng qián ] 1.遵循前者。《文选·吴质<在元城与魏太子笺>》:“初至承前,未知深浅。”李善 注:“言每事承前,无所改易也。” 2.从前。《资治通鉴·唐玄宗开元二十九年》:“承前诸州饥馑,皆待奏报。”胡三省 注:“承前,犹今…
- chéng qián qǐ hòu [ chéng qián qǐ hòu ] 承接以前(过去)的,开创今后(未来)的。
- chéng qīn [ chéng qīn ] 办丧事。衾,殓尸的包被。
- chéng quán [ chéng quán ] 谓权宜除授官员。《元典章·刑部八·取受》:“三年一次,朝廷差官迁调,若有急缺去处,从行省选注,谓之承权勾当。”
- chéng rèn [ chéng rèn ] 1.对某种事实或意见、说法表示肯定、同意、认可。 2.国际上指肯定新国家、新政权的法律地位。
- chéng shàn lí hé [ chéng shàn lí hé ] 继承演变。
- chéng shàng qǐ xià [ chéng shàng qǐ xià ] 同“承上启下”。
- chéng shè [ chéng shè ] 古时传递公文信件的差役。
- chéng shì [ chéng shì ] 效法。
- chéng shì [ chéng shì ] 治事;受事。《左传·成公十二年》:“百官承事,朝而不夕。”《国语·鲁语下》:“大夫有贰车,备承事也。”《汉书·韦玄成传》:“立庙京师之居,躬亲承事,四海之内各以其职来助祭。”《南史·顾琛传》:“琛 不能承事 刘湛…
- chéng shì [ chéng shì ] 侍奉。
- chéng shǒu [ chéng shǒu ] 谓继承守护先祖的家业。《左传·襄公二十八年》:“穆叔 曰:‘伯有 无戾于 郑,郑 必有大咎,敬,民之主也,而弃之,何以承守?’”杜预 注:“言无以承先祖,守其家。”
- chéng shòu [ chéng shòu ] 1.接受;禁(jīn)受:~考验。这块小薄板~不住一百斤的重量。 2.继承(财产、权利等):~遗产。
- chéng shòu [ chéng shòu ] 承继传授。
- chéng shuāi [ chéng shuāi ] 承继衰世。《汉书·刑法志》:“圣王承衰拨乱而起,被民以德教,变而化之,必世然后仁道成焉。”汉 班固《白虎通·礼乐》:“大濩者,言汤承衰能护民之急也。
- chéng shùn [ chéng shùn ] 1.遵奉顺从。《礼记·乐记》:“理发诸外而民莫不承顺。”《史记·秦始皇本纪》:“宇县之中,承顺圣意。”唐 皇甫枚《三水小牍·却要》:“湖南 观察使 李庾 之女奴,曰 却要 ……而巧媚才捷,能承顺颜色,姻党亦多怜…
- chéng sì [ chéng sì ] 主持祭祀。指继承帝位。
- chéng sì [ chéng sì ] 承嗣,汉语词语,意思是世袭;传代,长子,指继承为嫡长子,即丞司,承,通丞
- chéng sūn [ chéng sūn ] 嫡孙或嫡孙女。
- chéng tā [ chéng tā ] 见“承搭”。
- chéng tí [ chéng tí ] 八股文的第二股,用三句或四句,承接破题,对题目作进一步说明。见〖八股〗。
- chéng tiān [ chéng tiān ] 1.承奉天道。 2.唐代乐舞名。 3.唐代宫城南中门叫承天门。
- chéng tiān mìng [ chéng tiān mìng ] 三国 吴 乐曲名。
- chéng tiāo [ chéng tiāo ] 1.承继奉祀祖先的宗庙。 2.指承继为后嗣。
- chéng tiáo [ chéng tiáo ] 以竿取蝉。承,通“拯”。
- chéng tīng [ chéng tīng ] 听从,接受。
- chéng tǒng [ chéng tǒng ] 继承帝位。
- chéng tóu [ chéng tóu ] 〈方〉领头的人;担当头面人物。
- chéng tuō [ chéng tuō ] 接受付托。
- chéng wàng [ chéng wàng ] 预料到(多用于否定式,表示出乎意外):不~你这时能来,太好了。