组词
共收录 27.9万 个词语
- kuàng tú [ kuàng tú ] 见“旷涂”。
- kuàng tǔ [ kuàng tǔ ] 荒芜的土地。
- kuàng wàng [ kuàng wàng ] 极目眺望,远望。
- kuàng wèi [ kuàng wèi ] 1.空着名位。 2.空居职位。
- kuàng wú [ kuàng wú ] 犹绝无。
- kuàng wú [ kuàng wú ] 荒芜。
- kuàng wù [ kuàng wù ] 疏忽;耽误。
- kuàng xīn yí shén [ kuàng xīn yí shén ] 舒畅心胸,愉悦精神。
- kuàng xū [ kuàng xū ] 虚空;空缺。
- kuàng xué [ kuàng xué ] 荒废学业。
- kuàng xuè[ kuàng xuè ] 亦作"旷様"; 水深广无涯际貌。
- kuàng yǎn [ kuàng yǎn ] 开阔平坦。
- kuàng yàng [ kuàng yàng ] 见“旷瀁”。
- kuàng yǎo [ kuàng yǎo ] 空阔幽远。
- kuàng yě [ kuàng yě ] 空旷的原野。
- kuàng yè [ kuàng yè ] 绝代。
- kuàng yí [ kuàng yí ] 空前的典礼。
- kuàng yí [ kuàng yí ] 旷达坦荡。
- kuàng yí [ kuàng yí ] 疏忽,失误。
- kuàng yì [ kuàng yì ] 1.谓心胸开阔,性情超脱。 2.指文学艺术风格的旷放、超逸。 3.远去。
- kuàng yǔ [ kuàng yǔ ] 1.广大的原野;广阔的天地。 2.宽广的胸怀。
- kuàng yuán [ kuàng yuán ] 广阔的原野。
- kuàng zǎi [ kuàng zǎi ] 犹长年,多年。《三国志·魏志·傅嘏传》:“暨乎王略亏颓而旷载罔缀,微言既没,六籍泯玷。”《魏书·拓拔英传》:“此则皇天授我之日,旷载一逢之秋……此而不乘,将欲何待。”
- kuàng zhān [ kuàng zhān ] 远望。
- kuàng zhí [ kuàng zhí ] (工作人员)不请假而缺勤。
- kuàng zhì [ kuàng zhì ] 1.旷达的志趣。 2.舒畅胸怀。
- kuàng zhì [ kuàng zhì ] 疏失,延误。
- kuàng zhuì [ kuàng zhuì ] 废坠,丧失。
- kuàng zhuō [ kuàng zhuō ] 谓粗疏失当。
- kuàng zōng [ kuàng zōng ] 谓断绝宗祀。《左传·昭公十年》:“丧夫人之力,弃德、旷宗,以及其身,不亦害乎?”杨伯峻 注引《日知录》卷二七:“旷宗,谓使其庙旷而不祀。”