组词
共收录 27.9万 个词语
- lóng zhàng [ lóng zhàng ] 亦作“龙仗”。典出《后汉书·方术传下·费长房》:“费长房 者,汝南 人也。曾为市掾。市中有老翁卖药,悬一壶于肆头…… 长房 辞归,翁与一竹杖,曰:‘骑此任所之,则自至矣。既至,可以杖投 葛陂 中也。’又为作一符…
- lóng zhào [ lóng zhào ] 乐书《雅琴龙氏》九十九篇和《雅琴赵氏》七篇的并称。
- lóng zhào [ lóng zhào ] 有龙饰的丧幡。
- lóng zhé [ lóng zhé ] 谓阳气潜藏。
- lóng zhé huò qū [ lóng zhé huò qū ] 比喻隐居不仕。
- lóng zhěn yā dēng [ lóng zhěn yā dēng ] 谓太子纳妃。典出 晋 张敞《东宫旧事》:“太子纳妃,有漆龙头支髻枕,金涂连盘鸭灯。”明 王志坚《表异录·帝王》:“太子门戟曰鸡戟,太子纳妃曰龙枕鸭灯。”
- lóng zhèn fēng [ lóng zhèn fēng ] 即龙卷风。
- lóng zhēng hǔ dòu [ lóng zhēng hǔ dòu ] 见“龙争虎鬭”。
- lóng zhēng hǔ zhàn [ lóng zhēng hǔ zhàn ] 形容斗争或竞赛很激烈。同“龙争虎斗”。
- lóng zhēng [ lóng zhēng ] 指升腾的云气。
- lóng zhí [ lóng zhí ] 宫中巡夜值更者。
- lóng zhì [ lóng zhì ] 指好的竹子。 唐 李百药 《洞箫赋》:“攀重萝,阅丰筿,截成枝之龙质,拟衔花之凤鸟,作为洞箫。”
- lóng zhōng [ lóng zhōng ] 身体衰老、行动不灵便的样子:老态~。
- lóng zhǒng [ lóng zhǒng ] 1.龙所传种。 2.指骏马。 3.喻俊杰。 4.指帝王的子孙。 5.竹的别名。
- lóng zhǒng mǎ [ lóng zhǒng mǎ ] 骏马。
- lóng zhōu [ lóng zhōu ] 1.神话传说中的龙车,乃“日”所乘。 2.端上刻作龙头的车辕。借指天子之车。
- lóng zhòu [ lóng zhòu ] 龙的子孙。借指帝王和贵族后裔。
- lóng zhū [ lóng zhū ] 珍贵的宝珠。传说得自龙颔下或龙口中,故名。也称夜明珠。语出《庄子·列御寇》:“夫千金之珠,必在九重之渊,而骊龙颔下。”南朝 梁 任昉《述异记》卷上:“凡珠有:龙珠,龙所吐者…… 越 人谚云:‘种千亩木奴,不如一龙珠…
- lóng zhū [ lóng zhū ] 猪的一个品种。产于 广东 南雄 龙王岩。重一二十斤,小耳庳脚细爪。土人腌熏,以竹片绷之,皮薄肉嫩。又产于 江西省 龙南县。
- lóng zhú [ lóng zhú ] 1.龙须竹。劈为篾,平细柔韧,宜作马鞭。 唐 高适 《咏马鞭》:“龙竹养根凡几年,工人截之为长鞭。” 孙钦善 校注:“龙竹,即龙须竹。 李衎 《竹谱详录》卷五‘龙须竹’云:‘生 两浙 山谷间,与猫头竹无异,根下节不…
- lóng zhú [ lóng zhú ] 1.烛龙神所衔之烛。 2.指太阳。 3.以龙为饰之烛。
- lóng zhù [ lóng zhù ] 1.龙疾飞。 2.指如龙疾飞。
- lóng zhǎo [ lóng zhǎo ] 1.龙的爪。喻指天子的手。 2.书体名。 3.挖泥用的工具。
- lóng zhǎo jì [ lóng zhǎo jì ] 䅟子的别名。见 明 李时珍《本草纲目·谷二·䅟子》。
- lóng zhǎo shū [ lóng zhǎo shū ] 书体名。相传为 王羲之 醉时所书。
- lóng zhǎo sù [ lóng zhǎo sù ] 䅟子的别名。见 明 李时珍《本草纲目·谷二·䅟子》。
- lóng zhǎo zhuàn [ lóng zhǎo zhuàn ] 篆书的一种。
- lóng zhuǎn [ lóng zhuǎn ] 盘旋曲折貌。
- lóng zhuàn [ lóng zhuàn ] 喻指缭绕的香烟。
- lóng zhǔn [ lóng zhǔn ] 1.《史记·高祖本纪》:“高祖为人,隆准而龙颜。”后以“龙准”借指皇帝。 2.指帝王之鼻。