组词
共收录 27.9万 个词语
- chán nuò [ chán nuò ] 怯懦软弱。唐 姚合《寒食》诗之一:“为政多孱懦,应无酷吏名。”《资治通鉴·唐昭宗景福二年》:“朕不能甘心为孱懦之主,愔愔度日,坐视陵夷。”明 刘基《杂诗》之三十:“况我孱懦成,引领空忧愁。”清 曾国藩《陈仲鸾同年之…
- chán qiǎn [ chán qiǎn ] 鄙陋浅薄。
- chán qū [ chán qū ] 衰弱的身躯。
- chán shū [ chán shū ] 谓懒散无争。
- chán suǒ [ chán suǒ ] 猥贱无能。亦指猥贱无能的人。
- chán tóng [ chán tóng ] 幼弱的僮仆。
- càn tou [ càn tou ] 软弱无能的人(骂人的话)。
- càn tóu[ càn tóu ] 卑劣怯懦的人。形容人品下劣懦怯。
- chán wáng [ chán wáng ] 懦弱的君王。《史记·张耳陈馀列传》:“赵 相 贯高、赵午 等年六十余,故 张耳 客也。生平为气,乃怒曰:‘吾王孱王也!’”裴骃 集解引 孟康 曰:“音如‘潺湲’之‘潺’。冀州 人谓懦弱为孱。”司马贞 索隐:“弱小…
- chán wēi [ chán wēi ] 1.卑贱低微。 2.指卑贱低微的人。
- chán xì [ chán xì ] 瘦弱。
- chán yán [ chán yán ] 1.参差不齐貌。《汉书·司马相如传下》:“沛艾赳螑仡以佁儗兮,放散畔岸骧以孱颜。”颜师古 注:“孱颜,不齐也。”宋 王安石《次韵曾子翊赴舒州官见诒之诗》:“一水碧罗裁缭绕,万峰苍玉刻孱颜。”清 钱谦益《过清流关和尹…
- chán yōng [ chán yōng ] 鄙陋无能。
- chán yú [ chán yú ] 1.鄙陋愚拙。 2.指鄙陋愚拙之人。
- chán zhì [ chán zhì ] 指羸弱的身体。
- chán zhuō [ chán zhuō ] 笨拙无能。亦指笨拙无能的人。
- chán zǐ [ chán zǐ ] 果名,似柰而酸。宋 袁文《瓮牖闲评》卷七:“市中人卖果者有一种名棎子。”明 李时珍《本草纲目·果三·棎子》﹝集解﹞引 陈藏器 曰:“棎子似梨,生 江 南。”
- chán ān [ chán ān ] 禅房;佛寺。
- chán bǎn [ chán bǎn ] 即倚版。僧人坐禅时倚身或安手之器。世俗亦用之。以一长方形板,上下穿穴,贯索其中,缚著于绳床后背之横绳,使版面稍斜,可以倚身。亦常于夏日横安膝上,作为安手及支颐之用。
- shàn biàn [ shàn biàn ] 变化。
- chán bìng [ chán bìng ] 1.佛教语。指妨害禅定修行的一切妄念。 2.借指文笔雕琢、工巧。 3.指禅定修行不当所引起的诸疾病。
- chán bó [ chán bó ] 对有道僧人的尊称。唐 李白《答族侄僧中孚赠玉泉仙人掌茶》诗:“宗英乃禅伯,投赠有佳篇。”宋 陈与义《怀天经智老因访之》诗:“西庵禅伯还多病,北栅儒先只固穷。”明 袁宏道《虎耳岩不二和尚碑记》:“余童年熟 不二 师名,…
- chán cǎo [ chán cǎo ] 指 汉 司马相如 的《封禅文》。
- chán chéng [ chán chéng ] 泛指佛教所称修行方法和教义。禅,禅那;乘,运载。即梵文(衍那)的意译。
- chán chú [ chán chú ] 扫除。
- chán chuáng [ chán chuáng ] 坐禅之床。
- shàn dài [ shàn dài ] 1.指帝位的禅让和接替。 2.交替。
- chán dài [ chán dài ] 僧侣坐禅时用以系身之带。
- chán dào [ chán dào ] 僧侣所修之道。亦特指禅定之道。
- chán dé [ chán dé ] 有道禅师。