组词
共收录 27.9万 个词语
- shuāng sōng [ shuāng sōng ] 即松。松能傲霜,故称。语本 南朝 梁 刘义庆《世说新语·言语》:“顾悦 与 简文 同年,而发蚤白。简文 曰:‘卿何以先白?’对曰:‘蒲柳之姿,望秋而落;松柏之质,经霜弥茂。’”隋 江总《入龙丘岩精舍》诗:“风…
- shuāng sù [ shuāng sù ] 白色生绢。
- shuāng sù [ shuāng sù ] 指霜。霜为白色结晶,故称。
- shuāng suì [ shuāng suì ] 指秋熟的庄稼。
- shuāng tái [ shuāng tái ] 御史台的别称。御史职司弹劾,为风霜之任,故称。
- shuāng táng [ shuāng táng ] 犹素湍。水质碧清的池塘。
- shuāng táng [ shuāng táng ] 即糖。糖为甘蔗汁或甜菜汁熬制后所成的结晶物,故称。
- shuāng tāo [ shuāng tāo ] 如雪的波涛。
- shuāng tí [ shuāng tí ] 马蹄。
- shuāng tí [ shuāng tí ] 见“霜蹄”。
- shuāng tiān [ shuāng tiān ] 指寒冷的天空;寒冷的天气(多指晚秋或冬天)。
- shuāng tiáo [ shuāng tiáo ] 1.寒冬时树木的枝条。《云笈七签》卷八十:“五芝秀玄岭,仙草茂霜条。”清 柳是《金明池·寒柳》词:“更吹起,霜条孤影。还记得,旧时飞絮?” 2.竹管。《洞冥记》:“建元 二年,帝起 腾光台 以望四远,于台上撞…
- shuāng tiáo [ shuāng tiáo ] 披垂的白发。
- shuāng tíng [ shuāng tíng ] 肃穆的殿廷。
- shuāng tíng [ shuāng tíng ] 1.日月光照下的庭院。南朝 梁 陆琏《皇太子释奠》诗之七:“霜庭秀日,邃宇恬风。”宋 苏轼《浣溪纱·赠楚守田待制小鬟》词:“雾帐吹笙香袅袅,霜庭按舞月娟娟。” 2.秋天的庭院。唐 白居易《秋寒》诗:“雪鬓年颜…
- shuāng tóng [ shuāng tóng ] 即梧桐。梧桐皮白,故称。
- shuāng tù [ shuāng tù ] 1.白兔。 2.指用兔毫制成的笔。
- shuāng tuò [ shuāng tuò ] 霜夜的击柝声。
- shuāng wǎ [ shuāng wǎ ] 覆霜的屋瓦。
- shuāng wán [ shuāng wán ] 1.洁白精致的细绢。 2.借指洁白精致的细绢制品。
- shuāng wǎn [ shuāng wǎn ] 指晩秋。
- shuāng wēi [ shuāng wēi ] 寒霜肃杀的威力。
- shuāng wén [ shuāng wén ] 白色的纹理。
- shuāng wū [ shuāng wū ] 寒鸦。
- shuāng wú [ shuāng wú ] 指碛卤之地。
- shuāng xī [ shuāng xī ] 指寒夜。
- shuāng xī [ shuāng xī ] 亦作“霜溪”。
- shuāng xiá [ shuāng xiá ] 剑匣。语本《西京杂记》卷一:“高祖 斩白蛇剑,剑上有七采珠、九华玉以为饰。杂厕五色琉璃为剑匣。剑在室中,光景犹照于外,与挺剑不殊。十二年一加磨莹,刃上常若霜雪。开匣拔鞘,辄有风气,光彩射人。”唐 杜甫《湖中送敬…
- shuāng xiān [ shuāng xiān ] 指籼米。其色雪白如霜,故称。
- shuāng xiān [ shuāng xiān ] 洁白明亮貌。