文
文笔网
首页
诗词库
作者
朝代
体裁
词典
首页
诗词库
作者
朝代
体裁
词典
组词
共收录 4 个词语
上上乘
shàng shàng chéng
[ shàng shàng chéng ] 等级最高的。
无上乘
wú shàng chéng
[ wú shàng chéng ] 佛教浯。谓至极之佛法。大乘之别名。
最上乘
zuì shàng chéng
[ zuì shàng chéng ] 1.佛教谓最高明圆满的教法。 2.借指文学艺术作品中的最上品。
上乘
shàng chéng
[ shàng chéng ] (旧读shàngshèng);本佛教用语,就是“大乘”。一般借指文学艺术的高妙境界或上品:臻于~(达到高妙的境界);事物质量好或水平高:~之作|质量~。