组词
共收录 5 个词语
- kǒng zǐ miào táng bēi [ kǒng zǐ miào táng bēi ] 唐代碑刻。正书。虞世南书。公元626年镌立。贞观中毁于火,703年重刻,并加篆书碑额。书法圆润朗秀,外刚内柔,得智永笔法为多,为虞书代表作。
- miào táng [ miào táng ] 1.庙宇。 2.指朝廷。
- miào táng bēi [ miào táng bēi ] 即《孔子庙堂碑》。立于 唐 贞观 初,虞世南 撰并书,记述 唐 武德 九年封 孔子 二十三世孙 孔德伦 为“褒圣侯”及修葺 孔 庙等事,书法俊朗圆腴,内刚外柔,为 唐 楷典范作品之一。不久碑随庙毁。武后 …
- miào táng wén xué [ miào táng wén xué ] 指古代专用于朝会、祭祀、宴飨的颂诗乐歌。亦泛指为统治阶级歌功颂德的文学作品。
- miào táng zhī liàng[ miào táng zhī liàng ] 庙堂:帝王之宗庙,比喻宏大。形容人的气量大,遇事沉着冷静。