组词
共收录 27 个词语
- hù fǎ jīn gāng [ hù fǎ jīn gāng ] 执金刚杵(杵为古 印度 武器)守护佛法的天神。即今佛寺山门前所塑的守护神。见《大宝积经》卷八。后亦用以比喻卫护某种事物的人。
- jīn gāng [ jīn gāng ] 1.佛教称佛的侍从力士,因手拿金刚杵(古印度兵器)而得名。 2.某些昆虫(如苍蝇)的蛹。 3.即金刚石。 4.指寺院山门内所塑的天王像。 5.《金刚般若波罗蜜经》略称。 6.指五行中金的刚劲之气。 7.引申喻如来之…
- jīn gāng bù huài shēn [ jīn gāng bù huài shēn ] 指佛身。
- jīn gāng cáng [ jīn gāng cáng ] 佛教语。金刚神之化身。
- jīn gāng chán [ jīn gāng chán ] 民间秘密宗教组织名。
- jīn gāng chǔ [ jīn gāng chǔ ] 原为古 印度 的一种兵器,佛教密宗也采用作为表示摧毁魔敌的法器。用金、银、铜、铁等为之,长八指到十二指,中间为把手,两端有独股、三股、五股等的刃头。
- jīn gāng gǔ [ jīn gāng gǔ ] 1.指枣木作的杵臼。 2.植物名。即菝葜。
- jīn gāng jiān [ jīn gāng jiān ] 佛珠。传说有毒能消毒,有热能除热,并能使怨家亲善。又名如意珠。
- jīn gāng jiē dì [ jīn gāng jiē dì ] 即金刚力士。
- jīn gāng jiē dì [ jīn gāng jiē dì ] 见“金刚揭帝”。
- jīn gāng lǎo ér dāng [ jīn gāng lǎo ér dāng ] 明武宗 时宦官的别称。明 沉德符《野获编补遗·内监·老儿当》:“武宗 初年,选内臣俊美者以充宠幸,名曰老儿当,犹云等辈也。时皆用年少者,而曰老儿,盖反言之。其后又有金刚老儿当,其人皆用事大珰…
- jīn gāng lì shì [ jīn gāng lì shì ] 佛之侍从力士。也称密迹金刚或执杖药叉。 南朝 梁 宗懔 《荆楚岁时记》:“十二月八日为腊日……村人竝击细腰鼓,戴胡公头及作金刚力士以逐疫。”原注:“金刚力士,世谓佛家之神。按《河图玉版》云:天立四极,…
- jīn gāng nù mù [ jīn gāng nù mù ] 形容面目威猛逼人。怒目:也说努目。金刚:佛教传说里保卫佛的武士。
- jīn gāng quān [ jīn gāng quān ] 一种用作武器的金属圈。
- jīn gāng shān[ jīn gāng shān ] 在朝鲜半岛太白山脉北段。最高点毗卢峰海拔1638米。山体由花岗岩等构成。奇峰峭壁,清泉飞瀑,林木参天,为著名游览区和疗养地,是朝鲜第一名山。建有许多休养所。
- jīn gāng shén [ jīn gāng shén ] 佛寺门两胁所立之金刚夜叉。《正法华经·光世音普门品》:“或现沙门梵志之像,或金刚神隐士独处仙人僮儒像。”《资治通鉴·唐肃宗上元二年》:“以宫人为佛菩萨,士为金刚神王。”胡三省 注引 范成大 曰:“在处寺门…
- jīn gāng shí hūn [ jīn gāng shí hūn ] 西方风俗称结婚六十周年或七十五周年为金刚石婚。也叫钻石婚。
- jīn gāng shuǐ [ jīn gāng shuǐ ] 佛教密宗受灌顶时所饮的香水。也称誓水。
- jīn gāng wǔ [ jīn gāng wǔ ] 舞名。
- jīn gāng yǎn [ jīn gāng yǎn ] 见“金刚眼睛”。
- jīn gāng yǎn jīng [ jīn gāng yǎn jīng ] 指目光锐利能洞彻原形的眼睛。
- jīn gāng zuàn [ jīn gāng zuàn ] 金刚石。
- jīn gāng zuò [ jīn gāng zuò ] 指 释迦牟尼 成佛之座。
- shí lún jīn gāng fǎ huì [ shí lún jīn gāng fǎ huì ] 佛教密宗中的一种仪式。鲁迅《花边文学·法会和歌剧》:“时轮金刚法会将于本月二十八日在 杭州 启建。”茅盾《“九·一八”周年》:“我想来一定有许多人替‘九·一八’做‘周年’,而且是各式各…
- sì dà jīn gāng [ sì dà jīn gāng ] 即四天王。参见“四天王”。
- sì jīn gāng [ sì jīn gāng ] 即四大金刚。
- jīn gāng nǔ mù[ jīn gāng nǔ mù ] 形容面目威猛可畏。