文
文笔网
首页
诗词库
作者
朝代
体裁
词典
首页
诗词库
作者
朝代
体裁
词典
组词
共收录 4 个词语
风雨飘零
fēng yǔ piāo líng
[ fēng yǔ piāo líng ] 受风雨吹打而飘失零落。
飘零
piāo líng
[ piāo líng ] 1.(花、叶等)坠落;飘落:秋叶~。雪花~。 2.比喻失去依靠,生活不安定:四处~。~半世。
飘零书剑
piāo líng shū jiàn
[ piāo líng shū jiàn ] 古时谓文人携带书剑,游学四方,到处飘泊。
琴剑飘零
qín jiàn piāo líng
[ qín jiàn piāo líng ] 琴:乐器;剑:兵器;飘:飘泊;零:孤零。指文人潦倒失意,落拓四方。