组词
共收录 7 个词语
- hún fēi tiān wài [ hún fēi tiān wài ] 形容万分恐惧,或受到某种刺激而失去了主宰。
- fēi tiān [ fēi tiān ] 佛教壁画或石刻中的在空中飞舞的神。梵语称神为提婆,因提婆有“天”的意思,所以汉语译为飞天。
- fēi tiān huò [ fēi tiān huò ] 突如其来的祸患。
- fēi tiān jì [ fēi tiān jì ] 古代妇女的一种发式。《宋书·五行志一》:“宋文帝 元嘉 六年,民间妇人结发者,三分发,抽其鬟直向上,谓之‘飞天紒’。”清 方以智《通雅·衣服》:“宋 元嘉 飞天紒,始自 东府,即 孙寿 堕马也。”
- fēi tiān shí xiǎng [ fēi tiān shí xiǎng ] 烟火或爆竹的一种。
- fēi tiān shǐ zhě [ fēi tiān shǐ zhě ] 道教的神名。
- fēi tiān yè chā [ fēi tiān yè chā ] 1.佛经中谓能在空中飞行的夜叉神。 2.迷信传说中的恶鬼。